Giuse Nguyễn

LẠY THẦY XIN CỨU CON !- Lm Phaolô Nguyễn Văn Đông

Có nhiều lúc cuộc sống trở nên gánh nặng khủng khiếp. Chân trời dường như bị bít kín. Quá thất vọng, người ta có cảm giác như bị nhấn chìm sâu trong vực thẳm. Thế rồi đột nhiên, một ân nhân xuất hiện, và bất ngờ người ta tìm lại được lại niềm hi vọng, khám phá ra một cách để thoát khỏi ngõ cụt.
Người tín hữu gặp khó khăn cũng như thế, mỗi lần quay về với Chúa, và tái khám phá sự Hiện diện thành tín của Ngài. Bấy giờ, người ta cảm thấy như được sống lại và tìm lại sự can đảm và niềm tin tưởng đã mất.

Sách 1 Vua 19, 9a.11-13a

Vào thời tiên tri Êlia, đức tin dường như biến mất khỏi Vương quốc Israên và Tiên tri thất vọng đến nỗi muốn chết. Nhưng rồi được Chúa nâng đỡ, ông tiếp tục cuộc hành trình đến núi Sinai, nơi Thiên Chúa tỏ mình cho ông Mô sê. Ông đối diện với Chúa như Mô sê ngày xưa. Ông tìm lại được can đảm, tiếp tục sứ mạng mặc dù nhà vua vẫn tìm cách chống lại ông.

Thánh vịnh 84

Ngày xưa, Thiên Chúa đã dẫn dân của Người ra khỏi đất lưu đày khi mà họ dường như sắp bị biến mất. Chỉ cần Người làm cho họ hoàn toàn quay về với Người thì thời đại vàng son mà ai cũng mong ước sẽ trờ lại trần gian. Sẽ xảy ra chuyện gì nếu tất cả mọi người trên trần gian hành động theo Thánh ý của Thiên Chúa.

Thư Rôma 9, 1-5

Phao lô là người gốc do thái và chịu đau khổ nhiều khi thấy đồng bào của mình khước từ Đức Ki tô đấng Cứu độ trong khi người ngọai lại thành tâm tin nhận. Đức tin rất mạnh mẽ của ngài khiến ngài tin tưởng sâu xa rằng một ngày nào đó Thiên Chúa sẽ hướng lòng họ quay trở lại với tình yêu của Ngài.

Mt 14: 22-33

NGỮ CẢNH

Đoạn nầy tiếp nối đoạn Tin mừng tuần trước: sau khi hoá bánh nuôi đám đông, Chúa Giê su giải tán họ và lánh riêng lên núi cầu nguyện. Các môn đệ xuống thuyền vượt biển qua bờ bên kia. Và sau đó họ đã được ban cho một cơ hội tốt để kinh nghiệm thế nào là tin vào Chúa Giê su. Ở đây cũng như trong trình thuật trước, các môn đệ ở một mình và thiếu thốn đủ mọi thứ, thiếu cả Thầy mình. Họ đã đứng trước đám đông đang lâm vào bước đường cùng. Bây giờ lênh đênh trên mặt nước, họ lâm vào cảnh ngặt nghèo, và chỉ vào giây phút cuối cùng bằng một hành động đầy quyền uy, Chúa Giê su mới ra tay cứu giúp. Trong cả hai trường hợp, Mt cho thấy thế nào thân phận của người môn đệ: luôn bị giằng co giữa sợ hãi và tin tưởng, luôn luôn bị đe doạ bởi những nghi ngờ. Nhưng qua lời cầu cứu, họ đã chiến thắng nỗi sợ hãi và nghi ngờ nhờ vào sự trợ giúp của Chúa Giê su.

Biến cố đi trên mặt biển trả lời cho câu hỏi về căn tính của Chúa Giê su và minh hoạ về quyền năng thần linh của Ngài như là Con Thiên Chúa. Đồng thời cũng cho thấy lời tuyên xưng các môn đệ sẽ đưa tới lời tuyên tín của Phê rô (16,13-20).

Có thể đọc đoạn tin mừng theo bố cục sau đây:

1.Hoàn cảnh của các môn đệ trên biển (14,22-24)

2.Chúa Giê su đi trên mặt biển (14,25-27)

3.Chúa Giê su ra tay dùng quyền phép cứu ông Phê rô (14,28-31).

TÌM HIỂU

Chúa Giê su liền bắt các môn đệ: một kiểu nói lạ lùng. Tại sao Chúa Giê su phải ép các môn đệ ra đi? Vì họ không muốn để Ngài một mình trong đêm vắng? Hay vì Ngài sợ họ cũng bị phấn khích như đám đông đòi tôn Ngài làm vua sau khi đã chứng kiến phép lạ Ngài làm ?

Chiếc thuyền đã ra xa bờ biển đến cả mấy cây số: xa mấy dặm: một dặm dài khoảng 185 mét. Bản khác ghi: chiếc thuyền ra giữa biển. Hồ nầy rộng khoảng 12 km.

Chiếc thuyền bị sóng đánh vì ngược gió”: Trong khi Mc chú ý đến những người chèo thuyền vất vả vì ngược gió (Mc 6,48), thì Mt chú ý đến chiếc thuyền. Mt muốn nói về chiếc thuyền như là một biểu tượng chỉ Giáo hội. Trong câu 33 cũng thế, Mt nói: “Những kẻ ở trong thuyền..” thay vì nói: các môn đệ.

Vào khoảng canh tư, Ngài đi trên mặt biển đến cùng họ: Canh tư là khoảng thời gian từ 3-6 giờ sáng. CƯ cũng có nhiều đoạn dùng kiểu ẩn dụ để nói Thiên Chúa đi trên mặt biển như G 9,8; 38,16; Tv 77,20; Hb 3,15; Hc 24,5. Do đó có sự song song giữa Chúa Giê su và Thiên Chúa. Điều nầy chứng tỏ rằng Chúa Giê su có quyền lực thần linh tuyệt đối và quyền lực ấy là để cứu vớt các môn đệ.

Chính Thầy đây: Chúa Giê su nói lời nầy để trấn an các môn đệ vì họ tưởng gặp ma. Ngoài ra ở đây Thiên Chúa tỏ mình ra qua việc thi thố một quyền năng siêu phàm trên thiên nhiên. Cũng như Thiên Chúa trong CƯ thường dùng kiểu nói ‘Chính là Ta’ hay ‘Ta Là’ để tự mạc khải (St 17,1; 26,24; 28,13; 35,11; 46,3; Xh 3,6.14). Mt muốn kín đáo nhấn mạnh đến sự tương hợp giữa Chúa Giê su và Thiên Chúa.

Ông Phê rô đi trên mặt nước đến cùng Chúa Giê su: Trong Thánh Kinh, biển cả ẩn chứa quyền lực ma quỉ, thù nghịch với Thiên Chúa, và là nơi ở của kẻ chết. Do đó đi trên biển có nghĩa chế ngự và chiến thắng ma quỉ.

Người môn đệ được một quyền lực thần thiêng như Thầy, đó là chi tiết làm nổi bật hơn nữa ý nghĩa giáo hội học của đoạn văn. Trong Mt, Chúa Giê su chia sẻ quyền tha tội cho các môn đệ (9,6; 16,19;18,18). Tuy nhiên, Phêrô chỉ đi được trên mặt nước nhờ có đức tin, vì đối với người có lòng tin, thì “chẳng có gì mà không làm được” (17,20).

Thưa Ngài, xin cứu con!: Như tiếng kêu của những người đi đò gặp cơn bảo tố (8,24), tiếng kêu của ông Phêrô là âm vang của nhiều lời khẩn cầu của các tín hữu cầu xin Thiên Chúa đến giúp mình khỏi luồn nước đang đe doạ (Tv 69,2.15; 144,7). Vì thế đây là lời cầu nguyện nói lên niềm tin vào Chúa Giê su dù với chút ít nghi ngờ.

Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!: Như các chỗ khác trong Tin mừng, lời tuyên tín nầy không phải là sự nhìn nhận Chúa Giê su là Con Một của Thiên Chúa, mà chỉ có nghĩa “Chúa Giê su là đấng Thiên sai của Thiên Chúa”. Sau đó, có thể cộng đoàn ki tô thời Mt đã lặp lại lời tuyên xưng nầy với đầy đủ ý nghĩa nghĩa là tuyên xưng Chúa Giê su chính là Con một Thiên Chúa.

Những kẻ ở trong thuyền: nghĩa là những tín hữu trong Giáo hội, theo gương Phêrô và các môn đệ, tuyên xưng Chúa Giê su là Con một Thiên Chúa. Hoạt cảnh nầy (32-33) giới thiệu Giáo Hội mới của Chúa Ki tô, đã vượt thắng thử thách, nay vây quanh Đức Ki tô, Chúa tể của họ.

SỨ ĐIỆP

Bài Tin mừng hôm nay tiếp nối bài Tin mừng tuần trước. Chúa Giê su vừa hoá bánh ra nhiều cho đám đông đang đói được ăn no nê. Sau phép lạ ấy, Chúa Giê su lui vào nơi thanh vắng. Ngài không muốn trở thành một ngôi sao hoặc một siêu nhân của đám đông, vì Ngài thoáng thấy rằng đám người phấn khích ấy sắp tôn Ngài làm lãnh tụ,đứng lên tập họp mọi người giải phóng đất nước Palestina khỏi ách thống trị của người La mã. Đó không phải là mục tiêu mà Ngài tìm kiếm bởi vì Nước của Ngài không thuộc thế gian nầy. Đối với Ngài, điều quan trọng nhất là được hiệp thông hoàn toàn với Cha. Sau một ngày đầy bận rộn với đám đông nghèo khổ cần đủ mọi thứ, Ngài rút lui lên núi để cầu nguyện thân mật với Thiên Chúa Cha.

Chúng ta cũng thế, đôi khi cần sự yên tĩnh, thinh lặng, hồi tâm sau những giờ phút căng thẳng. Trong thế giới ồn ào náo nhiệt hôm nay, càng lúc càng có nhiều người thích và đi tìm bầu khí tĩnh lặng. Sự phát triển của các cộng đoàn tu sĩ càng lúc càng lôi kéo sự chú ý của mọi người. Người ta cảm thấy cần rời xa thế giới huyên náo để tâm hồn lấy lại sự bình an: “Trong khi cầu nguyện, người ki tô hữu có một khoảng cách đối với cuộc sống hằng ngày, ngõ hầu khám phá ra những lời mời gọi của Thiên Chúa, và thấy rõ hơn những dấn thân mà mình cần phải có” (Đ C Robert Coffy).

Phải, chúng ta hãy dừng lại để có thời giờ cầu nguyện cho thế giới, cho gia đình chúng ta, và cho tất cả những người mà chúng ta gặp trên đường đời. Như Chúa Giê su và cùng với Ngài, chúng ta có thể phó thác cho Thiên Chúa Cha niềm vui, hi vọng và đau khổ của thế giới. Tuy nhiên phải chú ý đến điều làm nên kinh nguyện thật sự khác hẳn với kinh nguyện giả tạo. Nhiều khi chúng ta để mình bị cuốn hút theo tính kiêu căng tự phụ, và quên rằng cầu nguyện không phải là trình diễn để làm hài lòng mình. Đó không phải là một cố gắng của ý chí chúng ta, nhưng là phút giây đón nhận Chúa Giê su gõ cửa tâm hồn mình. Như Đức Gioan Phao lô II đã nói, cầu nguyện là lúc để cho Chúa Giê su cầu nguyện trong chúng ta.

Bài tin mừng hôm nay cũng nói với chúng ta về ích lợi của lời cầu nguyện khi mọi sự chung quanh dường như bị thất bại. Dù là những tay đánh cá chuyên nghiệp dạn dày với mưa to sóng lớn, các môn đệ trên thuyền bị gió bão quất mạnh liên hồi tưởng không còn cơ hội sống sót. Trong cơn nguy khốn ấy, bất ngờ họ thấy có bóng người đang lướt trên mặt nước đến với các ông. Dĩ nhiên Chúa Giê su không muốn tìm cách làm cho các môn đồ hoảng sợ. Điều Ngài muốn là cho các ông biết Ngài là ai. Trong cách hiểu của người đương thời, biển gợi lên thế giới bão táp và những con quái vật biển. Khi lướt đi trên mặt biển, Ngài muốn khẳng định rằng Ngài chính là Thiên Chúa thống trị các mãnh lực sự dữ. Trong sách Khải Huyền, thánh Gioan loan báo sẽ không còn biển nữa. Điều đó có nghĩa là các mãnh lực sự dữ cuối cùng sẽ bị quyền năng của Chúa Giê su tiêu diệt.

Thánh Mát thêu kể lại câu truyện nầy là muốn giúp những người ki tô hữu trong cộng đoàn Ngài đang bị thử thách hiểu rằng họ chính là những người trong con thuyền đang bị bão táp. Và cũng như các môn đệ ngày xưa, họ hốt hoảng kêu la vì thấy con thuyền sắp chìm. Nhưng vào chính lúc quyết định ấy, Chúa Giê su đã tiến đến. Ngài đến gặp các môn đệ, nhưng họ lại không nhận ra Ngài, lại tưởng rằng đang gặp ma. Khi tất cả mọi sự trở nên tuyệt vọng, đến nỗi không còn tin vào sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc sống và giữa những thử thách của chúng ta nữa. Nhưng tin mừng vẫn còn đó để nhắc chúng ta nhớ rằng Chúa Giê su luôn hiện diện để trấn an và ban cho chúng ta can đảm và hi vọng mà chúng ta đã đánh mất. Tông đồ Phê rô đã được mời gọi nhảy xuống nước và đi như Chúa Giê su trên các mãnh lực sự dữ. Nhưng chỉ được một khoảnh khắc, ông hoảng sợ. Bấy giờ sự dữ đã lấy lại quyền lực của nó trên ông và cuối cùng nhận chìm ông xuống biển. Ở đây cũng vậy, chính sự sợ hãi đã khiến ông cầu cứu: “Lạy Chúa, xin cứu con!”.

Cũng như Phê rô, nhiều lúc chúng ta cũng phải biết nhảy xuống nước; cả khi đức tin của chúng ta như đức tin của Phê rô dường như không còn đứng vững. Có những ngày chúng ta không còn tha thiết cầu nguyện; ước gì khi ấy, chúng ta hãy khẩn khoản cầu xin Ngài cứu vớt chúng ta. Chúng ta sẽ nghe tiếng Ngài khuyến khích: “Hãy tin tưởng lên, chính Ta đây, đừng sợ”. Và sẽ cho phép chúng ta đi trên mặt biển đến với Ngài, nghĩa là thực hiện điều không thể.

“Đừng sợ”, Đức Gioan Phao lô II đã nói như thế khi Ngài nắm tay lái con thuyền Hội thánh. Đó không phải là một lời mời gọi khoanh tay không làm gì cả và chờ đợi mọi sự từ Thiên Chúa. Trái lại, Ngài muốn nói với chúng ta: “Hãy đến!”. Chúa là đấng chiến thắng trên sự dữ đòi chúng ta phải đầy tin tưởng tiến lên phía trước. Ngài ở với chúng ta trong mọi nỗi lo âu. Không gì có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Ngài.

Giuse Nguyễn

About Giuse Nguyễn

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :